Tuần tới là mình lớp 5 rồi. Có lẽ chắc bởi trước kia mình chưa từng tới một trường học "hàng thật giá thật" bao giờ nên mình đang cảm thấy thật sự, thật sự....sợ. Mọi người thì chỉ nghĩ mình không đến trường là bởi ngoại hình của mình, nhưng mà không phải vậy đâu. Cái chính là do các cuộc giải phẫu mà mình đã trải qua. Đích thực là 20 lần- tính từ khi mình sinh ra đến giờ. Cuộc đại phẫu mà mình tiếp nhận là trước khi mình 4 tuổi, nên là mình cũng không nhớ lắm. Nhưng mà mình còn trải qua hai đến ba lần phẫu hằng năm từ lần ấy (có lần lớn có lần nhỏ), và bởi mình còn nhỏ, có những bệnh hiếm gặp khác mà bác sĩ chưa từng tìm ra được,nên mình đã ốm rất nhiều. Đó là lí do tại sao cha mẹ quyết định rằng mình tốt hơn hết là không tới trường. Dù vậy giờ đây, mình mạnh mẽ và trưởng thành hơn ai hết. Lần phẫu thuật cuối cùng mình phải trải qua là 8 tháng trước, và có vẻ như mình hai năm tới mình không phải nhận thêm "cái" nào nữa rồi, ye.
Mẹ dạy tớ ở nhà. Bà ấy từng là người thuyết minh sách bằng tranh ảnh cho trẻ nhỏ. Bà ấy phác họa những bà tiên hay những nàng tiên cá thực sự rất "đỉnh". Thế nhưng con trai của bà thì lại không giỏi như vậy. Có lần mẹ dạy tớ phác họa Darth Vader, kết quả, trông như một robot đầu nấm dị dạng dở hơi. Thật ra cũng đã khá lâu rồi mình chưa thấy bà ấy vẽ bao giờ. Mình nghĩ, bởi lẽ bà ấy quá bận bịu vì phải chăm sóc mình và chị Via.
Trước kia không hẳn lúc nào mình cũng luôn muốn tới trường. Cái mà mình muốn đi học đó là chỉ khi mình có thể giống như bao bạn nhỏ ngoài kia. Có nhiều đồng bọn, tụ tập sau tan trường và nhiều thứ đại loại như vậy.
Mình có một vài người bạn tốt. Trong đó Christopher là bạn "good" nhất, sau đó là Zachary và Alex. Bọn mình chơi với nhau từ hồi còn mẫu giáo. Và cũng bởi họ biết mình ra sao, ngoại hình mình thế nào, đám bạn trở nên quen với gương mặt của mình. Khi chúng mình còn nhỏ, tụi mình thường tụ tập nhau suốt, nhưng sau đó Chris chuyển đến Bridgeport ở Connecticut. Nơi đó cách hơn một giờ đồng hồ để di chuyển từ nơi ở của mình, là vùng North River Heights- đỉnh của Manhattan. Và rồi Zachary và Alex bắt đầu đi học. Nhưng mà cũng thật vui sao: mặc dù Christopher là người cách xa nhất, mình gặp cậu ấy còn nhiều hơn cả Zachary và Alex. Bây giờ thì họ đều có bạn mới cả rồi. Nếu mà có tình cờ gặp nhau trên phố, các cậu ấy vẫn tốt với mình, luôn luôn hỏi thăm mình.
Mình có một vài người bạn khác nữa, nhưng mà không thân thiết, tốt đẹp như C,Z and A đã từng. Khi còn bé, Z và A lúc nào cũng mời mình tới dự sinh nhật chung vui, nhưng Joel, Eamonn và Gabe thì chưa từng. Emma thì mời mình một lần nhưng tụi mình cũng chưa gặp nhau lâu rồi. Và dĩ nhiên, sinh nhật của Christopher thì mình không thể vắng mặt rồi. Mình hẳn là sự phiền phức rối ren cho mọi bữa tiệc, may be...
Mẹ dạy tớ ở nhà. Bà ấy từng là người thuyết minh sách bằng tranh ảnh cho trẻ nhỏ. Bà ấy phác họa những bà tiên hay những nàng tiên cá thực sự rất "đỉnh". Thế nhưng con trai của bà thì lại không giỏi như vậy. Có lần mẹ dạy tớ phác họa Darth Vader, kết quả, trông như một robot đầu nấm dị dạng dở hơi. Thật ra cũng đã khá lâu rồi mình chưa thấy bà ấy vẽ bao giờ. Mình nghĩ, bởi lẽ bà ấy quá bận bịu vì phải chăm sóc mình và chị Via.
Trước kia không hẳn lúc nào mình cũng luôn muốn tới trường. Cái mà mình muốn đi học đó là chỉ khi mình có thể giống như bao bạn nhỏ ngoài kia. Có nhiều đồng bọn, tụ tập sau tan trường và nhiều thứ đại loại như vậy.
Mình có một vài người bạn tốt. Trong đó Christopher là bạn "good" nhất, sau đó là Zachary và Alex. Bọn mình chơi với nhau từ hồi còn mẫu giáo. Và cũng bởi họ biết mình ra sao, ngoại hình mình thế nào, đám bạn trở nên quen với gương mặt của mình. Khi chúng mình còn nhỏ, tụi mình thường tụ tập nhau suốt, nhưng sau đó Chris chuyển đến Bridgeport ở Connecticut. Nơi đó cách hơn một giờ đồng hồ để di chuyển từ nơi ở của mình, là vùng North River Heights- đỉnh của Manhattan. Và rồi Zachary và Alex bắt đầu đi học. Nhưng mà cũng thật vui sao: mặc dù Christopher là người cách xa nhất, mình gặp cậu ấy còn nhiều hơn cả Zachary và Alex. Bây giờ thì họ đều có bạn mới cả rồi. Nếu mà có tình cờ gặp nhau trên phố, các cậu ấy vẫn tốt với mình, luôn luôn hỏi thăm mình.
Mình có một vài người bạn khác nữa, nhưng mà không thân thiết, tốt đẹp như C,Z and A đã từng. Khi còn bé, Z và A lúc nào cũng mời mình tới dự sinh nhật chung vui, nhưng Joel, Eamonn và Gabe thì chưa từng. Emma thì mời mình một lần nhưng tụi mình cũng chưa gặp nhau lâu rồi. Và dĩ nhiên, sinh nhật của Christopher thì mình không thể vắng mặt rồi. Mình hẳn là sự phiền phức rối ren cho mọi bữa tiệc, may be...
Nhận xét
Đăng nhận xét